
木下日葵 mặc lên thân bộ đồ nâu, mở miệng nhưng không phải lời thường ngày, thứ ngôn ngữ thần bí từng câu ép xuống. Bởi vì lời trách móc khiến người ta mềm lòng trước, thế là thân thể còn chưa chạm vào đã quỳ theo nhịp. Sau đó cô ấy đè người xuống, trước tiên dùng lời nói dâm dục gỡ bỏ khoảng cách, rồi tự mình ngồi xuống làm đến cùng, ngay cả tinh dịch phun ra cũng bị cô ấy nhìn chằm chằm đến hết. Cho đến khi màn diễn này không thể thu lại, ban ngày gặp lại cô ấy cũng không giả vờ trở lại giọng nói ban đầu. Cô ấy ép từng câu ngôn ngữ thần bí xuống, trong màn diễn, lời trách móc làm người ta mềm lòng trước cả khi thâm nhập, bởi vì đường lui đã bị giao nộp, thế là trò chơi dâm phụ này chỉ có thể làm đến cùng. Cô ấy nói lời trách móc đến khi người ta mềm nhũn trước, rồi ngồi xuống, trong màn diễn, lời dâm dục gỡ bỏ khoảng cách sớm hơn cả hành động.