
Một vụ tai nạn giao thông và thỏa thuận hòa giải biến thành sự chiếm đoạt, đây là phần hai. Vì đối phương dùng vụ tai nạn để gây sức ép, nên lần thứ hai cô vẫn phải dùng thân thể để giải quyết. Nhưng thỏa thuận hòa giải lẽ ra phải nói về tiền, cô lại bị xâm nhập trong quá trình đàm phán. Sau đó, sự chiếm đoạt trở thành sự thật, vụ tai nạn trở thành cái cớ để đối phương liên tục đòi hỏi. Cho đến khi tinh dịch lưu lại, phần hai biến sự vượt quá giới hạn lần đầu thành thói quen. Sau đó, cô không dám coi việc hòa giải là kết thúc, chỉ có thể tiếp tục dùng thân thể để xoa dịu vụ tai nạn. Thỏa thuận hòa giải vụ tai nạn giao thông chỉ là cái cớ, sự chiếm đoạt đến phần hai vẫn chưa dừng lại. Lần thứ hai, cô vẫn phải dùng thân thể để giải quyết vụ tai nạn, sự chiếm đoạt ở phần hai biến cái cớ thành thói quen. Đàm phán lẽ ra phải nói về tiền, cô lại bị xâm nhập lần thứ hai trong quá trình hòa giải.