
Một ngày nọ, tôi bị sếp gọi vào phòng làm việc. Anh ta nói rằng tôi đã làm sai một việc gì đó, nhưng thực ra chỉ là cái cớ. Anh ta bảo tôi cúi xuống bàn, rồi từ phía sau vén váy tôi lên. Tôi không dám phản kháng, chỉ biết im lặng chịu đựng. Anh ta cứ thế mà xâm nhập, không hề kiêng nể. Tôi chỉ biết cắn chặt môi, không dám phát ra tiếng động. Anh ta làm tôi đứng không vững, phải vịn vào bàn. Mỗi lần anh ta ra vào đều khiến tôi run rẩy. Tôi không dám nhìn anh ta, chỉ biết cúi đầu. Anh ta thì thầm vào tai tôi những lời khó nghe. Tôi chỉ biết gật đầu, không dám phản bác. Anh ta làm tôi mệt lả, nhưng vẫn không dừng lại. Tôi chỉ biết cầu mong anh ta nhanh chóng kết thúc. Cuối cùng, anh ta cũng chịu buông tha cho tôi. Tôi vội vàng chỉnh lại quần áo, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng trong lòng tôi biết, chuyện này sẽ không dừng lại ở đây.