
Cô bị nhìn chằm chằm, cảm giác như bị theo dõi khắp nơi, không thể trốn tránh. Mỗi lần định cử động, ánh mắt lại dán chặt, không thể thoát ra. Cô đành phải để cơ thể tiếp tục phơi bày, nhưng càng bị nhìn lại càng lộ liễu, đến cả xoay người cũng giống như đang dâng hiến. Ánh mắt đó dừng lại ở nơi riêng tư nhất, cô chỉ có thể nuốt ngượng ngùng vào trong. Cho đến khi bị nhìn đến mềm nhũn, cô chỉ có thể cắn môi để mặc cho cuộc vui kéo dài không dứt, không dám khép chân, chỉ có thể tiếp tục ưỡn eo để người ta làm đến cùng. Cô bị đè ở nơi không nên xảy ra nhất, bị lấp đầy, nhưng âm thanh chỉ có thể nuốt xuống. Vì không còn đường lui, cô đành phải tiếp tục mở rộng cơ thể, cho đến khi bị làm xong mới chịu buông lỏng.