
Tại một học viện nọ, Quất (Tachibana) nhân danh chủ tịch nắm giữ quyền lực tuyệt đối, bên ngoài hào nhoáng, nhưng đối với giáo viên thì vô cùng khắt khe, đặc biệt nhắm vào thầy Điền (Tanaka), những đòi hỏi vô lý đã vượt xa lẽ thường. Thầy Điền ở tầng lớp dưới, bị người ta xem như kẻ vô dụng, nhưng lòng tự trọng lại cứng đầu hơn ai hết. Tưởng rằng chỉ có thể tiếp tục nhẫn nhịn, cho đến khi anh nhận được ở một nơi nào đó một chiếc điện thoại được cho là có khả năng thôi miên, mọi chuyện dừng lại trong sự nửa tin nửa ngờ. Chính vì ngày ngày bị đè nén phải ngẩng đầu, thầy Điền mới không vứt bỏ chiếc điện thoại đó ngay lập tức. Anh nửa tin nửa ngờ, nhưng càng nghĩ lại bộ mặt của Quất, càng thấy nếu thật sự có thể xoay chuyển tình thế, thì mình không cần phải cúi đầu nữa. Thế là anh cất điện thoại, trong lòng tính toán làm sao để tiếp cận vị chủ tịch kia, khiến cô không thể dùng tính cách để đè nén người khác, mọi nhân quả đều đổ dồn vào sự bất cam đó. Nguồn chỉ viết đến việc anh nửa tin nửa ngờ cầm chiếc điện thoại thôi miên, không hề ghi rõ bất kỳ tiếp xúc cơ thể nào đã xảy ra. Ranh giới vượt qua dừng lại ở ý định: giáo viên cấp dưới muốn biến vị chủ tịch có ngoại hình và thân hình vô cùng hấp dẫn nhưng tính cách xấu xa thành thú cưng. Câu chuyện cắt ngang ở chỗ nửa tin nửa ngờ, đêm đó không tiến thêm một bước nào.