
Cô ấy vẫn gọi họ là đồng nghiệp cũ, chuông cửa reo một lần nữa họ sẽ bấm thêm lần nữa. Cho đến khi cuộc gặp gỡ này không thể rút lại, lớp trang điểm đã nhòe, chân cũng không khép lại được. Đêm đó cô không khép chân lại, cho đến khi đối phương xuất tinh mới chịu buông tay. Cửa vừa đóng lại cô không còn giả vờ như không có chuyện gì, chỉ có thể nuốt người ta vào rồi từ từ ngồi xuống. Trước khi trời sáng cô còn ngoảnh lại nhìn tấm ga trải giường lộn xộn, nhưng không nói ra điều gì.