
Mai Tuyết tưởng chỉ là uống thêm vài ly như thường lệ, nhưng khi ý thức dần mơ hồ thì hoàn toàn mất trí nhớ. Đến khi Lữ Luật đã không thể xoay chuyển, mắt trắng cũng lật lên, lời nói của cô lại trở nên phóng khoáng, rồi cơ thể mang vết hằn ánh nắng kia bị chính cô mở toang ra. Nhưng cô không biết mình đang trở thành người như thế nào, chỉ cảm thấy cơ thể nóng đến mức không ngừng lại được. Sở dĩ cô vẫn ở lại chỗ cũ, là vì cơn say đã cuốn trôi hết mức độ, nên vô thức tiến lại gần người đàn ông bên cạnh hết lần này đến lần khác. Tưởng rằng đối phương sẽ đẩy cô ra, nhưng lại phát hiện mình càng dán chặt hơn, đến khi đè người ta xuống dưới thân cũng không chịu buông. Chính vì sau khi mất trí nhớ chỉ còn lại bản năng, cô mới coi việc áp sát là điều duy nhất có thể làm, rồi cả người phủ lên trên. Nguồn viết rằng cô hoàn toàn trải rộng tấm thân với vết hằn ánh nắng rõ rệt, rồi cả người phủ lên người đàn ông. Thế là sự tiếp xúc dừng lại ở cái phủ này: cô không nói nữa, chỉ gắt gao đè chặt không buông. Đến khi đêm ấy bị cơn say nhấn chìm hoàn toàn, cô vẫn nằm trên cơ thể ấy, cho đến khi sức lực cạn kiệt cũng không lùi bước.