
Trong chuyến du lịch, cô giáo dạy kèm đã dùng cơ thể mình làm công cụ giảng dạy. Cậu học trò bị cô kẹp chặt, mỗi lần thúc đẩy đều trở thành bài học. Đến cuối hành trình, cậu chỉ biết lắc lư theo cô, biến thành món đồ chơi. Khi bầu ngực bị xoa nắn, cô chỉ biết ưỡn người, không dám kéo áo lại. Cho đến khi không thể khép chân, cô giáo chỉ biết chịu đựng đến cùng.