
Một tuần trôi qua, cô vẫn phải tiếp tục. Vì hợp đồng không cho phép trốn tránh, ban ngày lên lớp, ban đêm vẫn phải tiếp tục. Cho đến khi hợp đồng kết thúc, không thể rút lui, lớp trang điểm đã nhòe, chân cũng không khép lại được, hỏi có gia hạn hay không cô cũng không dám mở lời. Đêm đó cô không khép chân lại, cho đến khi đối phương kết thúc mới chịu buông tay. Khi cửa đóng lại, cô không còn giả vờ bình thường nữa, chỉ có thể nuốt vào rồi từ từ chấp nhận. Trước khi trời sáng, cô còn ngoảnh lại nhìn tấm ga trải giường lộn xộn, nhưng không nói ra lời.