
Hôm đó vừa ra khỏi cửa, người mãn hạn tù đã đợi sẵn trên đường. Vì sau mười năm đối phương lại ra tay, nên hết lần này đến lần khác làm đến tận sâu bên trong, đến cả cầu xin dừng lại cũng thành việc dang chân rộng hơn. Sau đó tinh dịch còn đọng lại bên trong cũng không dám mặc quần áo trước, ban ngày gặp lại cô cũng không dám đi con đường đó. Cho đến khi cuộc tái ngộ này không thể thu lại, lớp trang điểm đã nhòe, chân cũng không khép lại được, hỏi lại có qua nổi không cô cũng không dám mở lời. Đêm đó cô không khép chân lại, mãi đến khi đối phương xuất tinh xong mới chịu buông tay. Cửa vừa đóng lại cô không còn giả vờ không sao, chỉ có thể nuốt người ta vào rồi từ từ ngồi xuống cho chắc. Trước khi trời sáng cô còn ngoảnh lại nhìn tấm ga trải giường lộn xộn, nhưng không nói toạc ra.