
Cô ấy giữ đến sáng, nhưng đến lúc trời sáng thì không thể giữ được nữa. Cô ấy đặt nó trước mặt, nhưng người đã đứng ở ranh giới, không kịp quay lại. Vì một khi vượt qua ranh giới đó thì không thể quay lại, nên cô ấy chỉ còn cách tiếp tục, không dám mở lời trước. Sau đó, đối phương từng bước tăng thêm, trước tiên mở cơ thể, rồi đưa vào phía sau bước trước, cô ấy đưa hông lên không còn trốn tránh. Cho đến khi cơ thể bị mở ra, cuộc vượt ranh này mới dừng lại ở nơi đầy nhất, ban ngày gặp lại cũng không dám giả vờ như không có chuyện gì. Vì đường lui đã bị giao ra, nên sau đó cô ấy chỉ còn cách đưa hông sâu hơn, cho đến khi cuộc vượt ranh này được hoàn thành mới chịu buông. Cô ấy kìm giọng, nhưng cơ thể đã không còn trốn tránh, cuộc vượt ranh này chỉ có thể làm đến cùng, ban ngày khuôn mặt đó cũng không thể giả vờ như trước.