
向井藍 đưa tay kéo cô vào, cô không dám nhìn thẳng, chỉ biết cúi đầu. Anh ta nói: "Đừng sợ, tôi sẽ nhẹ nhàng." Cô run rẩy, nhưng vẫn gật đầu. Anh ta cởi áo khoác, rồi từ từ tiến lại gần. Cô nắm chặt tay, môi mím lại. Anh ta đặt tay lên vai cô, cô khẽ giật mình. "Thư giãn đi," anh ta thì thầm. Cô hít một hơi sâu, cố gắng thả lỏng. Anh ta bắt đầu cởi từng nút áo của cô, mỗi động tác đều chậm rãi. Cô nhắm mắt, không dám nhìn. Anh ta cúi xuống hôn lên cổ cô, cô rùng mình. "Đừng sợ," anh ta lặp lại. Cô gật đầu, để mặc anh ta dẫn dắt. Anh ta đưa tay xuống, chạm vào eo cô, kéo cô sát vào người. Cô cảm nhận hơi ấm từ anh ta, cơ thể dần thả lỏng. Anh ta thì thầm: "Tôi sẽ làm cho em thoải mái." Cô không trả lời, chỉ im lặng để anh ta tiếp tục. Anh ta cởi áo của cô, rồi hôn lên ngực cô. Cô rên khẽ, cố kìm nén. Anh ta đưa tay xuống dưới, chạm vào vùng nhạy cảm của cô. Cô giật mình, nhưng không đẩy anh ta ra. Anh ta thì thầm: "Đừng ngại, tôi sẽ nhẹ nhàng." Cô gật đầu, để anh ta tiếp tục. Anh ta cởi quần của cô, rồi từ từ đưa vào. Cô rên to hơn, nhưng vẫn cố kìm. Anh ta di chuyển chậm rãi, để cô quen dần. Cô bắt đầu đáp lại, đẩy hông theo nhịp. Anh ta tăng tốc, cô rên rỉ không ngừng. Cả hai cùng đạt đến đỉnh điểm, rồi nằm im lặng. Anh ta ôm cô, thì thầm: "Em có ổn không?" Cô gật đầu, mệt mỏi nhưng hài lòng. Anh ta hôn lên trán cô, rồi ngủ thiếp đi. Cô nằm đó, nhìn trần nhà, cảm thấy tội lỗi nhưng không thể phủ nhận khoái cảm. Sáng hôm sau, cô thức dậy, thấy anh ta đã đi. Cô nhìn lại cơ thể mình, những dấu vết đêm qua vẫn còn. Cô thở dài, tự nhủ sẽ không tái phạm, nhưng trong lòng biết rằng mình sẽ lại tìm đến anh ta.