
Hạ Phàm quen chồng sau này của mình khi còn học cao đẳng ngắn hạn. Cưới nhau vừa tròn một năm, nhưng chồng dần không còn ôm ấp cô nữa. Cô sống trong khu tập thể, ban đêm dồn nén sự cô đơn và bất mãn vào những ngón tay của mình. Tưởng rằng căn phòng là kín đáo, nhưng khi khoái cảm dâng trào lên đỉnh điểm, cô chợt cảm nhận một ánh nhìn, liền quay mắt về phía cửa sổ. Ngoài cửa sổ đứng một người đàn ông trung niên xa lạ. Cô ban đầu tưởng anh ta là kẻ rình mò, lòng thắt lại, nhưng người đó không vội bỏ đi. Đêm khu tập thể vốn yên tĩnh, cơ thể cô vẫn còn trong dư âm, vì vậy sự xấu hổ khi bị nhìn thấy và sự trống trải lâu ngày không được chạm đến chồng chất lên nhau, khiến cô không vội kéo rèm, cũng không lập tức gọi người. Nguồn chỉ viết đến việc cô hiểu lầm anh ta là kẻ nhìn trộm. Hai người nhìn nhau qua lớp kính, khoảng cách hàng xóm vốn có đã bị phá vỡ. Đêm nay dừng lại ở ánh nhìn và hiểu lầm bên cửa sổ, sự tiếp cận sau đó chưa được viết ra, vì vậy câu chuyện chỉ có thể dừng lại trước khung cửa sổ chưa khép.