
Cô ấy không dám nhìn thẳng vào người quản lý, chỉ cúi đầu nhận lỗi. Buổi tối hôm đó, cô ấy không dám về nhà, sợ rằng sẽ bị người nhà phát hiện ra điều gì đó. Cô ấy đứng ở hành lang văn phòng một lúc lâu, mãi đến khi trời tối hẳn mới rời đi. Trên đường về, cô ấy vẫn còn nghĩ đến chuyện ban ngày, trong lòng cảm thấy vô cùng xấu hổ. Về đến nhà, cô ấy tắm rửa thật lâu, như thể muốn gột rửa sạch sẽ mọi thứ. Nhưng có những chuyện, dù có tắm rửa thế nào cũng không thể nào quên được. Cô ấy nằm trên giường, trằn trọc không ngủ được, trong đầu cứ hiện lên hình ảnh lúc ban ngày. Cô ấy không dám nghĩ tiếp, chỉ mong sao ngày mai đến thật nhanh, để mọi chuyện có thể trôi qua. Nhưng cô ấy biết rõ, có những chuyện đã xảy ra thì không thể nào xem như chưa từng có. Cô ấy thở dài, nhắm mắt lại, cố gắng ép mình đi vào giấc ngủ. Trong mơ, cô ấy lại nhìn thấy ánh mắt của người quản lý, khiến cô ấy giật mình tỉnh giấc. Cô ấy ngồi dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài trời vẫn còn tối. Cô ấy tự nhủ, chuyện đã qua rồi, không nên nghĩ nhiều nữa. Nhưng trong lòng vẫn cảm thấy day dứt khôn nguôi. Cô ấy lại nằm xuống, nhưng lần này thì không thể nào ngủ được nữa. Cô ấy cứ trằn trọc cho đến khi trời sáng. Sáng hôm sau, cô ấy đến công ty, cố gắng tỏ ra bình thường như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng khi nhìn thấy người quản lý, cô ấy lại không khỏi cảm thấy ngượng ngùng. Cô ấy cúi đầu, tránh ánh mắt của người quản lý. Người quản lý cũng không nói gì, chỉ lướt qua như không hề có chuyện gì. Cô ấy thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy bất an. Cô ấy tự nhủ, có lẽ mọi chuyện đã kết thúc rồi. Nhưng cô ấy không ngờ rằng, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu. Buổi chiều, người quản lý gọi cô ấy vào phòng làm việc. Cô ấy đứng trước cửa phòng, do dự một lúc lâu mới dám bước vào. Người quản lý ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt nhìn cô ấy chăm chú. Cô ấy cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào người quản lý. Người quản lý lên tiếng, giọng nói trầm ấm: "Chuyện hôm qua, tôi xin lỗi." Cô ấy nghe vậy, trong lòng cảm thấy hơi bất ngờ. Cô ấy ngẩng đầu lên, nhìn người quản lý, không biết nên nói gì. Người quản lý tiếp tục: "Tôi đã suy nghĩ rất kỹ, tôi không nên làm như vậy." Cô ấy im lặng, không biết nên trả lời thế nào. Người quản lý lại nói: "Tôi hy vọng chúng ta có thể quên đi chuyện này." Cô ấy gật đầu, nhẹ nhàng nói: "Vâng." Người quản lý mỉm cười, ánh mắt dịu dàng hơn. Cô ấy cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, nhưng trong lòng vẫn còn chút gì đó khó tả. Cô ấy xin phép ra về, người quản lý gật đầu đồng ý. Cô ấy bước ra khỏi phòng làm việc, đóng cửa lại, thở phào một hơi dài. Cô ấy tự nhủ, có lẽ mọi chuyện đã thực sự kết thúc. Nhưng khi cô ấy quay lại bàn làm việc của mình, cô ấy lại nhận được một tin nhắn từ người quản lý. Tin nhắn chỉ vỏn vẹn mấy chữ: "Tối nay, tôi muốn gặp em." Cô ấy nhìn thấy tin nhắn, trong lòng lại dấy lên một nỗi lo lắng. Cô ấy không biết nên trả lời thế nào. Cô ấy do dự một lúc lâu, cuối cùng vẫn không trả lời. Đến tối, cô ấy nhận được điện thoại từ người quản lý. Cô ấy nghe máy, đầu dây bên kia vang lên giọng nói trầm ấm: "Em đang ở đâu? Tôi đến đón em." Cô ấy im lặng một lúc, rồi nói: "Tôi đang ở nhà." Người quản lý nói: "Tôi đến đón em nhé." Cô ấy không biết nên từ chối thế nào, đành đồng ý. Khoảng nửa tiếng sau, người quản lý đến trước cửa nhà cô ấy. Cô ấy bước ra, nhìn thấy chiếc xe của người quản lý đang đỗ ở đó. Cô ấy mở cửa xe, bước lên. Người quản lý nhìn cô ấy, mỉm cười, rồi lái xe đi. Cô ấy không hỏi người quản lý sẽ đưa cô ấy đi đâu. Cô ấy chỉ im lặng ngồi đó, nhìn ra ngoài cửa sổ. Xe dừng lại trước một khách sạn. Người quản lý xuống xe, mở cửa cho cô ấy. Cô ấy bước xuống, nhìn thấy khách sạn, trong lòng hiểu rõ ý của người quản lý. Cô ấy do dự một lúc, nhưng cuối cùng vẫn đi theo người quản lý vào trong. Họ thuê một phòng, rồi cùng nhau đi lên. Vào trong phòng, người quản lý ôm cô ấy từ phía sau. Cô ấy khẽ giật mình, nhưng không phản kháng. Người quản lý thì thầm vào tai cô ấy: "Tôi thực sự rất thích em." Cô ấy im lặng, không biết nên trả lời thế nào. Người quản lý bắt đầu hôn lên cổ cô ấy, bàn tay luồn vào trong áo cô ấy. Cô ấy khẽ rùng mình, nhưng vẫn không phản kháng. Người quản lý nhẹ nhàng đặt cô ấy lên giường, rồi cởi từng nút áo của cô ấy. Cô ấy nhắm mắt lại, để mặc cho người quản lý hành động. Người quản lý hôn khắp cơ thể cô ấy, bàn tay không ngừng vuốt ve. Cô ấy cảm thấy cơ thể mình nóng dần lên, hơi thở trở nên gấp gáp. Người quản lý cởi bỏ hết quần áo của cô ấy, rồi cũng cởi đồ của mình. Cô ấy mở mắt ra, nhìn thấy cơ thể cường tráng của người quản lý, trong lòng cảm thấy ngượng ngùng. Người quản lý cúi xuống, hôn lên môi cô ấy, rồi nhẹ nhàng đi vào cơ thể cô ấy. Cô ấy khẽ rên lên, cảm nhận sự lấp đầy từ người quản lý. Người quản lý bắt đầu chuyển động, nhịp nhàng, chậm rãi. Cô ấy ôm chặt lấy người quản lý, cảm nhận từng nhịp đưa đẩy. Căn phòng tràn ngập những âm thanh ái ân. Cô ấy dần dần chìm đắm trong khoái cảm, quên đi mọi lo lắng. Người quản lý tăng tốc, đưa cô ấy lên đỉnh. Cô ấy rên rỉ, cơ thể run rẩy, rồi cùng người quản lý đạt đến cao trào. Sau khi kết thúc, người quản lý ôm cô ấy vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô ấy. Cô ấy dựa vào lòng người quản lý, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh ta. Cô ấy tự nhủ, có lẽ mình đã thực sự yêu người đàn ông này. Nhưng cô ấy không dám nói ra, chỉ im lặng nằm trong vòng tay anh ta. Người quản lý thì thầm: "Em có muốn ở bên tôi mãi mãi không?" Cô ấy nghe vậy, trong lòng cảm thấy hạnh phúc, nhưng vẫn không dám trả lời. Cô ấy chỉ khẽ gật đầu. Người quản lý mỉm cười, ôm cô ấy chặt hơn. Cô ấy nhắm mắt lại, cảm nhận hạnh phúc trong lòng. Cô ấy tự nhủ, có lẽ đây chính là tình yêu. Cô ấy không còn cảm thấy xấu hổ hay lo lắng nữa. Cô ấy chỉ muốn ở bên người đàn ông này mãi mãi. Cô ấy ngủ thiếp đi trong vòng tay anh ta, lần đầu tiên cảm thấy an toàn đến vậy. Sáng hôm sau, cô ấy thức dậy, nhìn thấy người quản lý vẫn đang ngủ say bên cạnh. Cô ấy nhẹ nhàng hôn lên trán anh ta, rồi xuống giường đi tắm. Khi cô ấy bước ra khỏi phòng tắm, người quản lý đã tỉnh dậy, đang nhìn cô ấy mỉm cười. Cô ấy ngượng ngùng cúi đầu. Người quản lý đứng dậy, đi đến bên cô ấy, ôm cô ấy vào lòng. Anh ta thì thầm: "Tối nay, chúng ta lại gặp nhau nhé." Cô ấy gật đầu, trong lòng cảm thấy vui vẻ. Cô ấy đã hoàn toàn chấp nhận mối quan hệ này. Cô ấy không còn cảm thấy tội lỗi hay xấu hổ nữa. Cô ấy chỉ muốn được ở bên người đàn ông này. Cô ấy tự nhủ, có lẽ đây chính là số phận của mình. Cô ấy chấp nhận số phận đó, và cảm thấy hạnh phúc. Cô ấy mỉm cười, nhìn người quản lý, rồi cùng anh ta rời khỏi khách sạn. Từ đó, họ thường xuyên gặp nhau, mối quan hệ ngày càng thân thiết. Cô ấy không còn cảm thấy ngượng ngùng khi nhìn thấy người quản lý ở công ty nữa. Cô ấy chỉ cảm thấy hạnh phúc khi được ở bên anh ta. Cô ấy tự nhủ, có lẽ mình đã tìm được tình yêu đích thực của cuộc đời. Cô ấy không hối hận về những gì đã xảy ra. Cô ấy chỉ cảm thấy biết ơn vì đã gặp được người quản lý. Cô ấy mỉm cười, nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm thấy cuộc sống thật tươi đẹp.