
Cô ấy nói hôm nay không cho anh về, phải làm anh kiệt sức. Cô ấy lập tức ngậm vào, ngồi xuống, rồi há miệng nhả ra những gì đã bắn ra. Vừa bắn xong cũng không cho anh nghỉ, hai cái miệng trên dưới thay nhau bóp, hoàn toàn không quan tâm anh có muốn hay không. Anh tưởng không ra được nữa, nhưng lại bị cô ấy ép ra thêm một phát nữa. Bởi vì làm đến sáng cũng không dừng, sau đó anh đã bị cô ấy làm đến phế. Cho đến khi ánh sáng ban ngày lọt vào, cô ấy vẫn không chịu nhả cây kia ra.