
Họ đứng song song ở cửa, chuông vừa reo là lại bấm thêm một lần nữa. Chìa khóa vẫn cắm trong ổ, họ không chịu coi chuyện này là một chuyến thăm bình thường. Đêm đó cô không khép chân lại, mãi đến khi đối phương xuất tinh xong mới chịu buông tay. Cửa vừa đóng, cô không còn giả vờ như không có chuyện gì, chỉ có thể nuốt vào rồi từ từ ngồi xuống cho chắc. Trước khi trời sáng, cô còn ngoảnh lại nhìn tấm ga trải giường lộn xộn, nhưng không nói toạc ra.