
藤森里穗 đóng cửa, không cho cô ấy về, đánh dấu lần mật hội này. Cô ấy không có đường lui, nên chỉ có thể để anh ta làm đến cùng. Vì trong tiệm không có người ngoài nhìn, nên từ quầy thu ngân đến phòng trong, ngay cả tiếng cầu xin cũng trở nên mềm yếu. Sau đó cô ấy biến việc không cho về thành sự thật, ban đầu còn giả vờ chỉ là thu dọn, rồi tự mình tăng tốc nuốt tinh dịch vào. Cho đến khi cuộc mật hội này không thể kết thúc, ban ngày gặp lại cô ấy cũng không giả vờ đi ngang qua. Cô ấy giao ra việc đóng cửa, thân thể vừa đến gần là không thể khép lại, vì đường lui đã bị giao ra, nên cuộc mật hội này chỉ có thể bị làm đến cùng. Đối phương không cho cô ấy cơ hội khép chân, sự thâm nhập mỗi lúc một sâu hơn, cô ấy chỉ có thể cắn răng mà nuốt người ta vào.