
Cô không dám ngồi chung toa tàu với cô ấy. Cho đến khi chuyến tàu này bị trễ không thể thu hồi, lớp trang điểm đã lem, chân không khép lại được, hỏi lại còn chen lên được không cô ấy cũng không dám mở lời. Đêm hôm đó cô không thu chân về, mãi đến khi đối phương bắn xong mới chịu buông tay. Cửa vừa đóng lại cô không còn giả vờ không sao, chỉ có thể nuốt người vào rồi từ từ ngồi vững. Trước khi trời sáng cô còn ngoảnh lại nhìn tấm ga trải giường lộn xộn, nhưng không nói toạc ra.